Sáng nay.

Liên hoan 5 đứa tụi con. Con đã nghĩ rằng bữa liên hoan này sẽ là 1 trong những thứ đáng để con viết về nó.

Và thực sự đúng như vậy.

Nhưng theo một cách hoàn toàn TRÁI NGƯỢC với những gì con mong.

TRÁI NGƯỢC.

Cái chữ "trái ngược" bây giờ đối với con nghe mà đau đớn lòng.

*******

Hôm nay là một ngày mưa. Một buổi sáng mưa. Sáng Chủ Nhật. Chuyện lạ. Con đã mong ước đc tận hưởng một buổi sáng Chủ Nhật mưa từ mấy tháng nay rồi.

4 đứa... và thầy....

Mở đầu rất dễ chịu.

Nhưng càng tiến sâu vào cuộc, con càng thấy khó hiểu.

Thầy nói những điều mà con nghĩ thực sự phải hiểu bằng suy luận chứ hông phải với cung cách bình thường. Giống y người Mỹ, họ thích nói bóng nói gió.......

Thầy thắc mắc nhiều về chuyện ảnh hưởng phong thái của thầy đối với tụi con được bao nhiêu....

Thầy bàn nhiều về niềm vui khi đc dạy học, đc thấy học trò mình đỗ đạt, thấy được sự tiến bộ của chúng. Và rồi thầy nói tự hỏi hông biết thầy có chịu nổi hông khi ngừng dạy học trong MỘT ngày thôi...

Thầy dự đoán và dặn dò về tương lai tụi con...

Thầy kể về cuộc sống "severe" của thầy, về sự bất lực đối với đứa con gái của thầy...

Thầy nói nhiều đến 1 người thầy khác bị đột quỵ ngay trong lúc dạy...

Thầy kể về những câu chuyện liên quan đến cái chết, "lòng tốt hông đem ra ăn được" rồi cả "cuộc sống hông chỉ có hoa hồng mà còn phải có bánh mì nữa"...

Thầy nói đến tiền.

Rồi thầy bảo rằng thầy tiếc khi hông thể tiếp tục dẫn dắt tụi con cho đến hè năm sau, hông thể tự mình dẫn tụi con vô SG thi Toefl, hông thể thấy tụi con đạt điểm 85 hay 90...

Rồi thầy nói tụi con nếu hông có thầy thì Nha Trang này vẫn sẽ có những người thầy giáo khác, thầy hy vọng họ sẽ cân bằng được kiến thức và tình yêu đối với học trò, như thầy....

Thầy bảo thứ 2 thầy sẽ đi SG, đi hơn một tuần. Đi làm nhiều việc.

.... và rồi thầy bảo tối nay, sẽ là một buổi học tuyệt vời nhất cho 2 lớp....

Thầy nói XIN LỖI tụi con, XIN LỖI tụi con nhiều lắm.

Rồi, thầy khóc. Thầy khóc những giọt nước mắt của một con người dường như không cảm thấy một tí ánh sáng nào ở ngày mai, của một con người đã cùng đường kẹt lối, của một người có tình yêu và đam mê nhưng nhận thấy mình bất lực để tiếp tục nuôi những tình yêu đó. Giống như của một con người sắp rời xa cuộc sống, hay ít nhất, sắp rời xa một cuộc sống BÌNH THƯỜNG.

Con chưa bao giờ thấy thầy suy sụp như vậy. Con muốn làm gì đó, làm gì đó nhưng cuối cùng cũng chỉ là bất lực.

Con cũng dần hiểu ra những điều mà tụi con khúc mắc biết bấy lâu nay.

Lúc này con chẳng biết làm gì để giúp thầy được. Con chỉ biết khóc, biết cầu nguyện cho ông Trời đừng tàn nhẫn mà đặt đấu chấm hết tại đây. Con cầu nguyện cho nỗi đau đừng cướp đi sự điềm đạm, bình tĩnh của một người thầy tận tụy, con KHÔNG MUỐN, hoàn toàn KHÔNG.

Con không muốn tối nay sẽ là buổi học cuối cùng mà con được học thầy. Không có lớp học của thầy, tối thứ 5, chủ nhật hàng tuần con biết làm gỉ để lấp nỗi trống trải. Con, đơn giản, không thể bỏ cái sự lặp lại này, bởi vì đã 7 năm, 7 năm đủ để bất cứ một thói quen tuần tự nào ngấm vào máu, vào tận xương tủy.

Con không thể chịu được một người nào đó, khác thầy, ngồi trên ghế của thầy, đứng ở chỗ của thầy, giảng những lời mà chỉ xứng đáng được xuất phát từ thầy. Con không chịu nổi đâu thầy ơi. Rồi lớp mình sẽ chán nản, sẽ mất cảm hứng, bởi vì con tin chắc sẽ chẳng có ai đem lại niềm vui thích cho tụi con như thầy đâu.

Rồi ai sẽ kể chuyện cho tụi con hả thầy? Ai sẽ cho tụi con những lời khuyên về những điều tưởng chừng như đơn giản nhất? Ai sẽ nói chuyện với tụi con? Ai sẽ hiểu tụi con như người bạn cùng trang lứa? Ai hả thầy? Thầy bảo thầy sẽ truyền đạt hết tất cả những kinh nghiệm cho một người nào đó có khả năng, nhưng tụi con biết thừa, chẳng ai có thể dạy tụi con nhiều điều như thầy được đâu, thầy ơi.

Cuộc sống của người lớn, luôn đầy rẫy những rắc rối, đau đớn, những thứ mà con không hiểu được, hay chỉ hiểu lờ mờ. Càng lớn người ta càng dễ quên, càng dễ làm phai mờ những cách mang lại hạnh phúc, niềm vui từ thuở nhỏ. Bởi thế, con hông muốn làm người lớn, cũng chẳng muốn lớn lên, con sợ cùng với thời gian, đau đớn sẽ cướp đi hạnh phúc của chính con và của những người thân yêu xung quanh con.

Con sợ... thực sự rất sợ. Con sợ nỗi đau sẽ cướp thầy của con đi. Thầy của các bạn, thầy của lớp mình.

Con cầu nguyện như vậy, con mong ông Trời, đấng Tối Cao sẽ mang trả ánh sáng lại cho thầy, mang trả hy vong lại cho thầy của tụi con.

Để tụi con lại được yên tâm mà học thầy. Được yên tâm mà tiếp tục tới lớp vào mỗi buổi tối thứ 5, chủ nhật hằng tuần.


Dù thế nào con vẫn tin rằng, trong những tỉnh huống tuyệt vọng nhất, dường như không còn lối thoát ngoài sự buông xuôi, người ta vẫn có thể tìm lại được hy vọng. Người ta vẫn có thể tiếp tục sống lạc quan, chỉ cần người ta có niềm tin vào những gì đẹp đẽ. Hy vọng ở ngay trong chính tâm hồn, trong trái tim mỗi con người, nhiệm vụ của mỗi người là ĐÁNH THỨC nó dậy. Nên con tin thầy sẽ lấy lại được niềm tin cho chính mình để vượt qua bất kì nghịch cảnh nào, tất cả học trò của thầy sẽ luôn tin tưởng ở thầy.


Con hứa, sẽ thực hiện những gì mà con đã hứa với thầy. Sinh ra ở đất nước này, bản thân con nợ nơi đây chính sinh mạng và tâm hồn mình.


Con sẽ giữ niềm tin. Tối nay sẽ KHÔNG PHẢI là kết thúc. Con tin tưởng như thế. Con sẽ luôn giữ niềm tin. Mãi như vậy.

Và thầy cũng vậy, thầy nhé.

Views: 5

Comment

You need to be a member of LinkinPark.com to add comments!

Join LinkinPark.com

© 2014   Created by LINKIN PARK.

Badges  |  Report an Issue  |  Terms of Service